Tai game bigkool
Tai game moi
Iwin 2013 Iwin 2013
So tài với cộng đồng người chơi lớn nhất Việt Nam trong các trò chơi: tiến lên, phỏm (tá lả), caro, xì tố, cờ tướng... Dòng máy: Java, Android, iOS, PC
iOnline 300 iOnline 300
Hỗ trợ tất các dòng máy, chơi Bài cực chất và cùng Hot Girl nhận nhiều quà hấp dẫn....
Trà Chanh Quán 2.0 - Góc Quán Quen Trà Chanh Quán - đánh Bài, kết bạn, tán gái
Trào lưu vỉa hè, đánh Bài, kết bạn, tán gái, MHX đa phương tiện, kết nối cộng đồng....

Gia Nhi không ngủ được vì lo cho những ngày sắp đến, không biết bản thân mình sẽ đi đến bước đường nào nữa.

Nếu không phải là anh (Chương 1)

Ngày thứ nhất làm vợ.

Cũng không quá khó khăn hay tồi tệ so với những gì Gia Nhi đã từng trải qua trong thời gian cô trưởng thành không cha không mẹ. Nhớ lại buổi tối hôm qua, Cao Nguyên nhìn thấy dáng vóc ngồi co ro trên đầu giường của cô, anh không nói lời nào, chỉ tặng cho cô một nụ cười miệt thị rồi lẳng lặng ôm cả gối và chăn định chuyển sang phòng khác. Nhưng Gia Nhi đã lên tiếng trước.

“Nếu anh cho phép, tôi có thể qua phòng của bé Dương…”

“Bé Dương đã có má Lam. Cô cứ ở đây, nhà tôi nhiều phòng, cô không cần lo.”

“Thật sự thì tôi không quen nằm trên một chiếc giường rộng rãi như thế này. Vả lại, anh đã thuê tôi là mẹ bé Dương, tôi cũng muốn làm tròn trách nhiệm. Tôi sẽ cùng má Lam chăm sóc con anh.”

Tối đó, Gia Nhi trằn trọc suốt đêm. Cô không ngủ được vì lo cho những ngày sắp đến, không biết bản thân mình sẽ đi đến bước đường nào nữa. Cô sực nhớ đến Huy, suy nghĩ đến ngày vào trường gặp lại anh, cô phải đối mặt như thế nào. Bất chợt có giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má cô.

Buổi sáng thứ bảy, trời trong xanh, không khí trong lành khiến tâm trạng mọi người cũng thoải mái. Má Lam hì hục chuẩn bị hai phần bò bít tết thật nóng hổi cho bữa điểm tâm. Trong khi đó, Gia Nhi vẫn nằm cuộn tròn trong chăn cho đến khi chiếc điện thoại rung bần bật, nhìn con số tám hiện lên trên màn hình, cô mới bật dậy chui ngay khỏi chăn, trong đầu suy nghĩ lần này chắc chắn sẽ bị người “chồng” kia hằn học thôi. Trước khi ra khỏi phòng, Gia Nhi vẫn không quên liếc nhìn Nguyên Dương, mỉm cười.

“Chào má Lam!”

“Chào cậu chủ! Điểm tâm của cậu có rồi đây!”

“Cám ơn má Lam!” Cao Nguyên ngồi xuống bàn ăn, đưa tay nhìn đồng hồ. “Gia Nhi vẫn chưa ngủ dậy à? Ở nhà người lạ mà có thể ngủ say sưa như thế sao? Chẳng lẽ con đã thuê phải một “con sâu lười” rồi?”

“Cậu đừng nói vậy! Thật ra suốt đêm qua Gia Nhi không ngủ được. Giữa đêm tôi giật mình thức giấc nghe thấy tiếng khóc thúc thít của cô ấy, có vẻ tủi thân lắm. Lại còn phải phụ tôi lo cho bé Dương. Cậu cũng biết mà, buổi tối cách ba tiếng thì tôi lại pha sữa cho bé Dương bú, cô ấy đã thức giúp tôi đó.”

“Lại nước mắt cá sấu. Cô ta siêng năng vậy sao? Hay vì không ngủ được nên miễn cưỡng thức cùng má?” Cao Nguyên đưa miếng bò đã cắt nhỏ lên miệng, nhai ngồm ngoàm.

“Tôi già rồi, sống lâu năm hơn cậu, chữ nghĩa tuy ít nhưng đâu là thật đâu là giả tôi phân biệt được.”

Cô sực nhớ đến Huy, suy nghĩ đến ngày vào trường gặp lại anh, cô phải đối mặt như thế nào. Bất chợt có giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má cô. (Ảnh minh họa)

“Con chỉ e là má Lam hai mắt đã mờ, nhìn thấy vịt mà tưởng thiên nga. Ha ha. Con đùa, đùa thôi.” Anh cười sảng khoái.

“Tôi nhìn người bằng tim chứ không phải bằng mắt như cậu đâu. Thôi tôi không nói với cậu nữa, tôi chuẩn bị phần ăn của Gia Nhi rồi đi chợ. Nhân tiện cậu nói với cô ấy trông bé Dương hộ tôi một lát.”

“Lát nữa con đưa cô ta đi mua sắm vài thứ. Má tranh thủ về sớm sớm nhá!”

Cao Nguyên với tay lấy tờ báo mới trên bàn, vừa ăn vừa đọc, cho đến khi Gia Nhi hớt hải chạy xuống đứng trước mặt anh.

“Tôi xin lỗi…tôi ngủ quên mất…”

Đôi mắt vẫn chăm chú vào tờ báo, anh nói bằng giọng khinh khỉnh. “Tôi cứ tưởng cô được nằm trong chăn êm nệm ấm nên quên cả nhiệm vụ rồi chứ.”

“Tôi xin lỗi…”

“Ngoài câu xin lỗi, cô không còn câu nào khác sao?”

Cao Nguyên hậm hực, đặt mạng tờ báo xuống bàn, đứng bật dậy nhìn Gia Nhi, anh chợt giật mình. Cô gái đứng trước mặt với chiếc áo sơ mi cũ đã ngả màu, nút áo cài lẫn lộn, tóc búi vội vàng không ngay ngắn, những lọn tóc vô tình rũ xuống trên gương mặt cùng với đôi mắt thâm quầng khiến anh không thể nào thốt ra những lời miệt thị được nữa. So với hình ảnh ở quán bar, trông cô cứ như già thêm vài tuổi.

“Này…” Anh bèn hạ giọng. “Cô ăn mặc lôi thôi thế kia muốn bêu xấu tôi à?”

“Á…tôi xin lỗi…lúc nãy vội quá…” Gia Nhi nhìn lại mình, rồi vội vàng quay lưng lại phía anh, cài lại dãy nút áo.

“Cô không còn bộ quần áo nào khá hơn một chút sao? Tối hôm qua trông cô ăn mặc cũng sành điệu lắm mà.”

“Bộ quần áo đó là của một chị trong quán bar cho tôi mượn. Ngày thường tôi chỉ mặc như thế này.”

“Thôi, ăn sáng xong tôi sẽ đưa cô đi mua vài bộ quần áo khác. Còn đầu tóc như thế kia, trông cô như chị Hai của tôi đấy. Tôi thì không thành vấn đề, nhưng hai hôm nữa mẹ tôi về, cô nên để ý bề ngoài một chút, đừng làm tôi mất mặt.”

“Tôi biết rồi.”

Trước đây, Gia Nhi chỉ biết lao vào việc học tập, những tin tức ngoài ngành cô hầu như không quan tâm. Trong một lần cô được “mời” dự buổi tiệc sinh nhật của Hoàng trước cổng trường với những món ăn đậm chất sinh viên như bò bía, hột vịt lộn xào me, bắp xào, nước mía “siêu sạch”, v…v…Hoàng đã thao thao bất tuyệt về chiến tích “chộp” được khoảnh khắc xuất hiện hiếm hoi của anh chàng chủ tịch trẻ tuổi tài ba Cao Nguyên. Đáng tiếc là khi bức ảnh được rửa, mọi người chỉ nhìn thấy gương mặt của chàng “đại gia” bị che mất một nửa, phần còn lại của bức ảnh là ngón tay đồ sộ của Hoàng vì khi chụp “lén” đã quá vội. Trong khi Hoàng tức anh ách và ba người còn lại ngồi cười hả hê, Gia Nhi vẫn không hay biết nhân vật chính họ đang nhắc đến là ai. Ngay lập tức, Hoàng không bỏ lỡ cơ hội thể hiện sự am hiểu của mình, lại thao thao bất tuyệt.

Công ty cổ phần Cao Nguyên là một công ty lớn nhất nhì trong thành phố. Trước kia, cương vị Chủ tịch Hội đồng quản trị do một người họ Nguyễn đảm nhiệm. Tuy nhiên, không biết cớ sự rõ ràng là như thế nào, ông ta đã bán tất cả cổ phần của mình cho một người họ Cao – chính là cha ruột của Cao Nguyên, sau đó “mai danh ẩn tích”, không ai còn trông thấy ông trên thương trường nữa. Thế là cha của Cao Nguyên nhậm chức. Trong năm năm, ông phát triển công ty từ sáu đến gần hai mươi cổ đông lớn, thâu tóm biết bao công ty nhỏ khác. Khi Cao Nguyên sáu tuổi, ông qua đời vì bệnh tim, để lại tài sản cho vợ.

Mẹ Cao Nguyên – bà Trần Lệ Xuân là một phụ nữa thuộc tuýp người “giỏi việc nước, đảm việc nhà”. Trong thời gian chồng còn sống, bà đã từng đứng sau lưng ông một phần gánh vác việc trong công ty, thế nên không lạ gì khi bà tiếp tục đảm nhận vị trí chủ tịch. Ba năm sau khi chồng qua đời, Trần Lệ Xuân tái giá. Sau hai năm hạ sinh đứa con gái mang vẻ đẹp từ bà. Đến khi Cao Nguyên chính thức tốt nghiệp ra trường, bà giao toàn bộ công việc cho con trai rồi cùng chồng và con gái sang Mỹ định cư.

Ba mươi tuổi, nắm vững một vị trí cao như hiện tại, phát triển công ty ngày càng mạnh, đa dạng hóa thêm nhiều ngành nghề, Cao Nguyên quả thật là tuổi trẻ tài ba. Gia Nhi thắc mắc một điều, giàu có như anh tại sao lại vào một quán bar cỏn con đó mà tìm thú vui chơi? Lại còn phải chi ra số tiền lớn để thuê một người chỉ mới quen vài tiếng làm vợ mình và làm mẹ của con mình? Thế thì, vợ anh là người như thế nào? Bao nhiêu người muốn lao vào anh, còn cô ta thì lại bỏ cả kho báu đã nắm chắc trong lòng bàn tay? Gia Nhi nghĩ, chuyện này nếu lọt ra ngoài, không biết có bao nhiêu báo chí sẽ săn tin và thổi phồng. Nghĩ đến thông tấn xã là Hoàng thôi, cô chợt thấy rùng mình.

Tình yêu mang đến cho Gia Nhi những điều thật mới mẻ (Ảnh minh họa)

“Lạnh à?”

Giọng nói của Cao Nguyên cắt ngang mạch suy nghĩ của cô.

“À…ừm! Tôi không quen ngồi máy lạnh.”

“Vậy thì tôi phải đưa cô đi thêm nhiều nơi, ngồi nhiều trên xe cô sẽ quen dần thôi.”

Cao Nguyên không thích có tài xế riêng, anh cảm thấy như vậy thật gò bó và không riêng tư, cứ như mỗi lần muốn đi đâu anh đều phải trình diện cả nơi chốn và giờ giấc.

Anh dừng xe trước một tiệm cắt tóc rồi bảo Gia Nhi xuống xe, đứng trước cửa chờ anh.

“Anh muốn cắt tóc à?”

“Không!”

“Vậy đến đây làm gì?”

“Không phải tôi thì là cô! Hỏi dư thừa!”

“Ơ…nhưng tôi chưa muốn cắt tóc.”

“Cô nhìn lại xem. Con gái gì mà tóc vừa khô vừa cháy, nhìn chẳng ra là kiểu đuôi cá hay đuôi tôm. Cô không nói ra, không ai biết cô chỉ mới 20 tuổi, nhìn như người đã có chồng.”

“Chẳng phải bây giờ tôi đang có chồng sao?”

“Hả? À…ờ. Nhưng làm vợ tôi thì khác. Thôi đừng nói nhiều nữa. Vào trong đi!”

Cao Nguyên mở cửa vào trước, Gia Nhi trong lòng hậm hực bước theo sau. Đúng là người giàu thì chuyện gì cũng phải khác. Tôi đâu phải là người rảnh rỗi lúc nào cũng nghĩ đến chuyện sửa soạn tóc tai quần áo như đẳng cấp thượng lưu anh. Cô thầm nghĩ.

“Ồ! Ai kia ai kia? Mr.Cao đó sao?”

Một người đàn ông dáng vẻ yểu điệu, tóc vàng vuốt keo dựng đứng, trên người là bộ quần áo lòe loẹt, gương mặt có chút lai Tây, nở nụ cười tươi rói uyển chuyển bước nhanh về phía Cao Nguyên. Gia Nhi đoán chừng ông gần 40 tuổi.

“Tony xinh đẹp! Lâu rồi không gặp!”

Cao Nguyên thản nhiên tặng một nụ hôn lên má ông. Gia Nhi đứng bên cạnh nhìn anh chằm chằm với ánh mắt ghê sợ.

“Hứ! Cậu cũng biết nói câu đó sao? Chẳng phải cậu đã tìm được nơi nào khác cắt tóc, mát xa cho cậu tốt hơn chỗ của tôi rồi à?” Ông ta nói bằng giọng trách móc.

“Ấy da! Có sao? Anh hiểu lầm tôi rồi! Anh cũng biết dạo này tôi bận mà, mái tóc của tôi đều do má Lam cắt cho đấy! Làm sao tôi đành lòng bỏ Tony!” Anh lại vòng tay ôm eo người đàn ông đó, lần này Gia Nhi chẳng dám nhìn lâu.

“Hừ! Tạm tin cậu lần này! Sao? Muốn gì ở tôi đây?” Ông chợt nhìn thấy Gia Nhi, vội hỏi. “Ai thế? Lại thêm một “món nợ phong lưu” à? Món nợ cũ vừa trả dứt, đã thế còn phải gánh thêm lãi, cậu chưa sợ sao?”

“Thật ra thì…tôi sẽ giải thích sau.” Cao Nguyên mỉm cười. “Anh giúp tôi “chỉnh chu” cô ấy, sang trọng một chút nhé!”

Tony đẩy Cao Nguyên sang một bên, đưa mắt nhìn Gia Nhi từ đầu đến chân khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Được thôi! Được thôi! Lại đây nào, cô gái bé nhỏ!”

Ông nắm tay Gia Nhi lại chiếc ghế xoay, ấn cô ngồi xuống. Đứng nhìn cô trong gương hồi lâu, ông lẩm bẩm. “Tóc dài, đen tuyền, chỉ tiếc là hơi khô và cháy. Gương mặt tròn, không nên cắt ngắn quá. Ok! Bắt đầu thôi!”

“Khoan…khoan đã!” Gia Nhi kịp lên tiếng trước khi ông cầm cây kéo lên. “Có thể đừng quá cầu kì được không? Cũng đừng đổi màu tóc, tôi…còn đi học.”

“Vậy sao?” Tony liếc nhìn Cao Nguyên với ý muốn nói “Tại sao cậu không cho tôi biết trước?”, song chỉ nhận lại cái nhún vai của anh chàng. “Ok thôi nào! Tôi chắc chắn cô sẽ thích mái tóc mới này.”

Một tiếng, hai tiếng…rồi bốn tiếng. Nào là cắt, gội, duỗi, hấp với đủ loại sản phẩm dành cho tóc, lại thêm cả “núi” mỹ phẩm đắp lên mặt, Gia Nhi mệt phờ người. Trong khi Cao Nguyên ngồi thừ ở chiếc ghế bên cạnh, thong thả, thoải mái đọc hết tờ báo này đến tờ báo khác, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn cô, nói vài câu bỡn cợt với Tony, chốc chốc có ai đó gọi điện thoại đến, Gia Nhi đoán là nhân viên của công ty, anh bình thản nói vài câu giao công việc cho ai đó rồi lại thôi.

“Done! Mr.Cao! Look at her!”

Cao Nguyên đang đứng phía đối diện hớp một ngụm nước, bất giác anh phun cả ra ngoài khi Tony xoay Gia Nhi lại.

“Trông…ghê lắm à?” Cô đưa tay gãi gãi đầu, e dè hỏi.

“Phản ứng như vậy là chê hay khen đấy?” Tony tiến lại gần Cao Nguyên, chống nạnh tỏ vẻ hâm dọa.

“Không…hơi bất ngờ thôi!”

“Chứ không phải “thất thần” trước “tuyệt tác” à?” Lần này Tony cười khì, nói nhỏ vào tai anh. “Xem ra là “ngọc trong đá” đã được mài giũa.”

“Anh học được những từ ngữ này ở đâu vậy? Được rồi, cảm ơn Tony! Tính luôn bộ mỹ phẩm, được giảm giá chứ?”

“Túi xách Dior! Ok?”

“Càng ngày anh càng tham lam đấy! Ok. Ba ngày sau anh sẽ nhận được.”

“Tôi thích nhất sự nhanh gọn của cậu! Ha ha!”

Trong khi hai người họ vẫn còn huyên thuyên, Gia Nhi lặng người nhìn mình trong gương. Mái ngố, tóc đen mượt, dài qua vai một chút, phần trên duỗi thẳng, phần dưới cúp vào che bớt gương mặt tròn, cùng với lớp trang điểm đơn giản với tông hồng trang nhã, không cầu kì nhưng sang trọng, đúng với ý muốn của cả Cao Nguyên và Gia Nhi. Anh quả thật không nhìn lầm ông Tony “lập dị” này.

“Cũng không đến nỗi nào. Ngắm nhiêu đó đủ rồi. Về thôi!”

Giọng nói của Cao Nguyên cất lên phía sau lưng làm Gia Nhi giật thót. Cô vội vàng đứng lên, cúi đầu chào Tony rồi bước nhanh theo anh ra cửa, có cảm giác như mọi người trong tiệm đều đổ dồn ánh mắt vào mình.

“À, Tony xinh đẹp, chuyện ngày hôm nay…” Trước khi ra khỏi cửa, Cao Nguyên không quên dặn dò.

“Tôi nhớ mà, chàng trai đa tình.”

Anh cười, vẫy tay chào tạm biệt Tony.

Sưu tầm


Những chuyến xe hạnh phúc

Những chuyến xe bus cứ đi rồi dừng, dừng rồi lại đi. Bước lên đó tức là đã và đang đi trên con đường có những niềm hạnh phúc ngẫu nhiên gọi là định mệnh.

Chị tôi gặp “tai họa” vì quá tin tưởng người yêu

Một khi chưa đính hôn, chưa cưới thì tốt nhất là các bạn nữ nên biết cách giữ mình.

Tên Đồ Tể

Châu Đốc, một tỉnh nằm về phía Tây Nam Saigon vài trăm cây số. Nó nổi tiếng vì có núi Thất Sơn, nơi mà dân chúng trong vùng coi là nơi có nhiều huyền bí và linh thiêng!

Trứng Ngót

Một chị mới về làm dâu. Hôm ấy mẹ chồng bảo chị ta luộc rau muống. Chị ta đổ rá rau vào nồi luộc, nhưng đến khi vớt ra thì chỉ còn một đĩa.

Ước

Có hai vợ chồng nông dân nghèo, một hôm rỗi rãi ngồi bàn chuyện phiếm với nhau:

Game Hot
Iwin 2013 Iwin 2013
So tài với cộng đồng người chơi lớn nhất Việt Nam trong các trò chơi: tiến lên, phỏm (tá lả), caro, xì tố, cờ tướng... Dòng máy: Java, Android, iOS, PC
Bigone - Game Bài Đại Chiến Bigone - Game Bài Đại Chiến
Giải trí đa phương tiện, qua các trò chơi đầy may rủi,đưa bạn làm ông Hoàng trên Mobile!...
iBet88 - Vua bài may mắn 2014 iBet88 - Vua bài may mắn 2014
Mạng xã hội game bài hay nhất trên Mobile năm 2014 với Đấu trường mới - Luật chơi mới - Thách thức mới - Nghẹt thở trong từng ván bài
THỂ LOẠI